|
“…dưới sự kỳ vọng dào dạt và lời nói như đinh đóng cột của gia đình tôi nói riêng và người Việt Nam nói chung “Mỹ là số một”, và những cái chép miệng thèm thuồng của lũ bạn ở nhà, tôi hớn hở ra đi đến nơi có nền giáo dục tốt nhất thế giới cùng những trải nghiệm rất “Du Học Sinh”…
Kỳ I: Những ngày đầu xa lạ.
Lúc mới qua đi xe hơi, cứ bị cái chuyện đeo seat belt (dây an toàn) làm luống cuống. Nhiều lúc khiến người chở phát hoảng vì đi được nửa đường phát hiện “người mới” chưa đeo. Ở Việt Nam làm gì có chuyện đó, leo lên xe là phóng vù vù, người cầm lái còn không đeo, người ngồi đeo làm gì? Vậy nên ở Việt Nam, người Việt Nam leo lên xe taxi mà đeo belt sẽ bị cho là 2 loại: nếu nhìn trăng trắng thì là Việt Kiều, nếu nhìn đen đen chắc chắn hai lúa. Ở bên đây, thử không đeo, Police nó mà thấy thì cho 1 cái ticket $85 (First seatbelt violation in LA county in May 2007).
Buồn man mác khi đi qua những ngôi nhà không lầu thấp thoáng dưới ánh đèn. Phang ngay một câu "nhà gì buồn quá", phải chen chúc, san sát nhau như ở Vn thì mới là ấm cúng. Nhìn cái cây rũ lá cũng thấy buồn, vì "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Có lần người thân duy nhất về VN 1 tháng, buồn như sắp chết vì cơm không ai kêu ăn, chẳng ai hỏi han chuyện trò, chẳng đi đâu được vì ko biết lái xe. Ở Việt Nam đi bộ ba mươi phút là thuộc hết đường, ở bên này đi bộ ba tiếng vẫn không biết đường. Bên này chỗ nào cũng to, chỉ có con người là nhỏ. Vì thế mừng quýnh khi có ai quen sẵn đường ngang nhà, rủ đi uống 1 ly trà sữa. .
Gặp người lạ là bắt chuyện lia chia. Gặp người Việt Nam mừng rơm rớm nước mắt, mình mà, con người Việt Nam lúc nào cũng nồng nhiệt và tình cảm. Nếu ai không làm vậy lại với mình, sẽ cảm thấy tổn thương, và tự ti trong lòng ghê gớm. Không chỉ riêng với người của mình, mà người "lạ" cũng hăm hở không kém. Vào store nghe câu "How are you" của những đứa Mỹ bán hàng là run cầm cập, dừng lại đáp đầy đủ " I'm very fine. Thank you. And you?", kèm theo đó là mắt long lanh và đợi chờ nó hỏi tiếp (giận mấy chỗ dạy anh văn ở VN ghê, đáng ra khi dạy câu đó phải tập cho con người ta cái mặt chảnh chảnh hơn chứ). Vô cùng bối rối và khó hỉu sao rõ ràng hôm qua gặp, mà hôm nay lại "How are you?" miết.
Nhớ những người ở lại đến quay quắt. Những cái tên, từng gương mặt như hiện ra trên từng cây số. Những kỉ niệm nhảy múa suốt ngày trong đầu, và con tim cứ hướng về nơi xa. Ngày đầu đi shopping, thấy cái gì cũng muốn mua cho người ở nhà, mua cứ như ngày mai cái tiệm đóng cửa luôn. Rồi để dành đó, yên lòng chờ đến ngày về VN sẽ đem đưa tận tay từng người một. Đi mua đồ mặc bên này, toàn lựa những đồ đẹp có thể mặc ở VN, cho mọi người thấy mình xúng xính....Ôi tất cả đều hướng về VN.
Luôn cho rằng, Việt Nam là 1 chỗ ấm áp nhất trên thế giới, và tình người nhất trên đời. Còn ở đây, toàn những con người máu lạnh. Ở chưa được ấm chân, đã tính đến ngày về. Thỉnh thoảng nhìn máy bay trên bầu trời, luôn tự hỏi "Bao giờ tới mình ta?”.
Dù trải qua biết bao cảm xúc ngỡ ngàng, nhưng với du học sinh tất cả chỉ mới bắt đầu...
(còn tiếp).
|